Ảnh của Tôi
16 Phan Ngọc Tòng P.2, TP.Bến Tre, Vietnam
Tin học - Bến tre - Vi tính - Bến Tre - Laptop Bến Tre - Thiết kế - Hướng dẫn - Sửa chữa Lắp ráp cài đặt - Phục hồi ảnh cũ - Hướng dẫn - Dựng đĩa Phim Nhạc - ảnh Kỹ thuật số - Đồ họa - CD&DVD Soft Driver... Các dịch vụ liên quan đến vi tính tin học. Nơi bạn đến là được. Keyword: Tin hoc Ben tre tnx -Vi tinh Ben Tre tnx - Tân Nam Xương - Bến Tre tin hoc tnx - Ben Tre vi tính tnx -bentretnx - vitinhtnx

@ Nhận chụp ảnh, quay phim cưới hỏi, sinh nhật, đám tiệc..., tạo album ảnh & CD & DVD kỹ niệm, album nhạc..., đội ngủ nhà nghề với công nghệ studio kỹ thuật số hiện đại. @

 Hướng dẫn và nhận thiết kế: @Film @Ảnh kỹ thuật số + Ra ảnh dựng phim cho máy chụp hình, máy quay phim Kỹ thuật số,các loại camera... máy điện thoại di động

ồ họa @Corel @Photoshop

@Phone: 016.460.460.22

Truyện ngắn vui cười hài hước -1


Lái xe cẩn thận
Trên xa lộ liên bang 10 , một xe police hú còi và chặn lại một chiếc xe Chevrolet đen . Anh tài xế quay kiếng xe xuống , từ tốn hỏi :
- Có chuyện gì hở ông cảnh sát .
Ông police mỉm cười và nói :
- Không có gì amigos ! Từ nãy tôi đã quan sát cách thức ông chạy xe , rất là cẩn thận . Đầu năm mới sở cảnh sát có treo giải thưởng 5000 đô cho ai chạy xe cẩn thận nhất . Và tôi nghĩ rằng ông được trúng giải . Nhân tiện tôi hỏi ông định làm gì với số tiền này ?
Anh tài xế có làn da ngăm ngăm , hớn hở cười tươi :
- Dạ , em định qua bên Los Angeles rồi thi lấy bằng lái xe
Một bà ngồi kế bên , có lẽ là vợ hắn , nói xen vào :
- Ông đừng nghe lời nó nói , nó say xỉn nói bậy bạ .
Bên băng ghế đằng sau có tiếng nói vọng lên :
- Đã nói mấy cha rồi . Đừng có dùng xe bị ăn cắp mà lái mà .
Ông police chưa kịp bấm máy walky- talky , nghe vài tiếng dọng cốp đằng sau xe đùng đùng :
- Ê tụi bay ! Qua biên giới tới El Paso chưa ?

Lộn:

Một anh chàng phải đáp xe lửa tốc hành đi ăn cưới nơi thành phố lân cận. Chỉ còn 10 phút nữa là tầu chạy, anh mới phát giác là mình bị đi chảy, ướt cả quần, dơ cả áo, anh vội chạy vào quán bán quần aó trong ga, chọn được cái quần và cái áo thung rất vừa. Anh tiến tới quầy tính tiền, đưa xếp quần áo mới chọn được cho cô thâu ngân, mới hay là không đủ tiền mua cả áo lẫn quần. Vừa để ý mò túi, ngắm ví, anh vừa bối rối nói với cô thâu ngân viên:

- Tôi không đủ tiền mua cả hai, vậy tôi chỉ mua cái quần thôi.

Còi tầu đã rú lên báo hiệu tầu khởi hành, anh vội cầm gói đồ nhảy vội lên toa xe cuối cùng. Vừa nhẩy lên được thì đoàn tầu chạy. May quá ! Trễ một phút nữa là khỏi đi ăn cưới rồi !

Trên toa, anh cảm thấy đi tới đâu thì ở đó mọi người vừa nhìn anh vừa bịt mũi. Anh thấy mắc cở nên vội chạy vào cầu tiêu gần nhứt để thay đồ. Sau khi đóng chặt cánh của cầu tiêu, anh cởi cái quần dài hôi thối liệng qua cửa sổ toa xe, liệng luôn cả quần lót nữa. Anh thấy khoan khoái liệng xong cái của nợ hôi thối làm mất mặt mình trước bao nhiêu khách hàng trên toa. Anh mở gói quần áo mới mua để thay.

- Trời ơi! Sao lại thế này ? Chỉ là cái áo thung chứ không phải cái quần dài ?

- ???

Vấn đáp:

Bé Tèo năm nay 6 tuổi học trường tiểu học - lớp 1 . Học được một tuần thì bé Tèo chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao. Bé Tèo nói là tại chương tŕnh học quá thấp so với trình độ của bé . Bé Tèo xin cô cho lên học bậc trung học . Cô giáo dẫn bé Tèo lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện . Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi bé Tèo một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Tèo về kiến thức tổng quát, nếu bé Tèo trả lời đúng ông sẽ cho bé Tèo nhảy lớp .
- Hiệu trưởng : 25 lần 25 là bao nhiêu ?
- Bé Tèo : Dạ là 625
- Hiệu trưởng : Công thức tính diện tích vòng tròn ?
- Bé Tèo : Dạ là bì́nh phương bán kính nhân Pi
- Hiệu trưởng : Nước bốc thành hơi khi nào ?
- Bé Tèo : Dạ khi nước sôi ở 100°C
.. ..
Sau gần 1 tiếng "tra tấn" bé Tèo, câu nào bé Tèo cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng về kiến thức khoa học của bé Tèo và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát :
- Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ ?
Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng bé Tèo trả lời ngay
- Bé Tèo : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ
- Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có ?

Ông hiệu trưởng xanh cả mặt
- Bé Tèo : Dạ là 2 cái túi quần
- Cô giáo : Ở đâu lông tóc của đàn bà quăn nhiều nhất ?
Ông hiệu trưởng run lên
- Bé Tèo : Dạ ở Phi Châu
- Cô giáo : Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô ?

Ông hiệu trưởng chết điếng người
- Bé Tèo : Dạ là cái đầu gối
- Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt ?
Ông hiệu trưởng hóc mồm ra
- Bé Tèo : Dạ là cái lưỡi
- Cô giáo : Cái gì của cô nhỏ khi cô chưa có chồng và lớn hơn khi cô lập gia đ́ình? Ông hiệu trưởng ra dấu không cho bé Tèo trả lời nhưng bé Tèo đáp ngay
- Bé Tèo : Dạ là cái giường ngủ
- Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra ?
Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo
- Bé Tèo : Dạ là dầu sơn móng tay
- Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ?
Ông hiệu trưởng gần xỉu
- Bé Tèo : Dạ là cây cà lem
Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với bé Tèo :
Thầy cho con lên thẳng đại học vì năy giờ thầy đáp không trúng được 1 câu nào hết !!!

Tham lam ?

Như các anh các chị đều biết Sáu tui đây là người rất thật thà chất phát lại thêm hiền lành như củ khoai từ. Mấy lúc này thất nghiệp vì thiên hạ đã xong mùa thuế má, nên rủ nhau đi vacation bên Úc bên Tây hết cả , cái thân tui lụm lon cũng chẳng ra chi , đi làm lơ xe được năm ba bữa cũng chẳng ra gì , buồn tình Sáu tui bỏ lên rừng làm người đốn củi để kiếm cơm và cũng xa nơi phố thì đầy ganh đua và tình người ôi sao hờ hững , Gia tài Sáu tui mang mang theo chỉ có cây búa đẽo làm đồ nghề và cũng là vật hộ thân . Một bữa nọ sau khi làm việc cả buổi sáng , không biết hớ hênh hoặc mơ mộng về đâu , trong lúc ngồi mơ màng Sáu tui sơ ý làm rới cha cây búa xuống cái vực nằm cạnh bên rừng nơi Sáu tui đang làm việc ........vực thì sâu quá làm sao mà tìm , buồn qúa Sáu tui ngồi khóc hu hu ........Bỗng đâu như chuyện thần thoại ngày xưa , có một ông bụt hiện lên hỏi tui với giọng rất hiền từ :

_Này con ! Tại sao lại ngồi đây mà khóc có một mình ?
_Dạ thưa Bụt , con có mỗi cái búa dùng để đốn củi kiếm ăn , chẳng may bị rơi mất xuống vực sâu , vực thì thăm thẳm làm sao con tìm , nên con buồn qúa vì từ nay lấy gì mà kiếm sống nữa đây .
Ông Bụt nhìn Sáu tui với vẻ thương hại rồi ông nói :
_Con ngồi đây chờ ta một chút , ta sẽ trở lại ngay
Thế rồi ông Bụt nhẩy ngay xuống vực với tư thế rất là phiêu lãng như người đang cưỡi mây . Được một lúc , ông từ dưới vực bay lên ,trên tay cầm một chiếc búa bằng vàng , rồi ông hoỉ :
_Cái búa này có phải của con không ?
Sáu tui thực thà lắc đầu :
_Dạ thưa Bụt cái này không phải của con .
Ông Bụt gật gù , bay trở xuống , rồi lại bay lên với cái búa bằng bạc , và cũng hỏi Sáu tui rất là hiều hậu :
_Vậy thì cái này chắc là của con chứ ?
Sáu tui vẫn tiếp tục lắc đầu không phải , Thế là ông Bụt lại lần nưã bay xuống và lần này mang lên cái búa sắt cũ kỹ của Sáu tui . Khoỉ cần ông Bụt hỏi , Sáu tui đã reo lên mùng rỡ :
_Đúng cái này rồi , Cái này mới chính là của con đấy Bụt ạ !

Ông Bụt hình như rất hài lòng và cười lên ha hả :
_Hay lắm , Hay lắm , con đúng là một thằng nghèo nhưng lại thật thà , chứ không phải là cái thứ nghèo mà ham , đây là cả ba cái búa ta cho con tất cả mang về cứ tha hồ mà xử dụng thoải mái , kể cả con có thể bán nó đi mà lấy tiền làm vốn .

Nói xong một hồi ông Bụt biến mất và để lại ba cây búa cho Sáu tui . Nhờ bán đi hai cây búa vàng và bạc tự nhiên Sáu tui có vốn và di chuyển về miệt SaĐéc làm ăn , May mắn sao khi thời gian ở đây Sáu tui lại gặp được một cô chủ tiệm Nail thấy tội nghiệp cho Sáu tui về ở chung , và nhiệm vụ của Sáu tui chỉ cần ngày hai buổi phục vụ cho nàng mọi việc từ trong nhà ra tới ngoài nhà tới nơi tới chốn . Mâý hôm nay cô chủ của tui tự nhiên biến đi đâu mất không dìa cả mấy ngày rồi , hỏi thăm tin tức chung quanh mà chả ai biết cả , buồn ôi là buồn vì nhớ cô chủ nên ngồi thút thà thút thít . Ấy mà lại hay lắm cơ ! Ông Bụt ngày xưa tự nhiên hiện lên cười rất hiền hòa và hỏi :

_Này Sáu con ! Hôm nay lại bị cái gì mà ngồi đây sụt sà sụt sịt như bố chết vậy ?
_Dạ thưa ông Bụt , Chẳng qua là cái cô chủ của con không biết mấy hôm nay bị ai bắt cóc hay sao mà chẳng thâý trở về nhà , con lo qúa nhưng không làm gì được cả nên ngồi đây mà khóc vậy thôi , nếu ông Bụt thương con thì làm ơn tìm cô ấy mang về giúp con thì con đội ơn ông Bụt rất là lắm lắm ....

Ông Bụt nghe xong liền bảo :
_Con ngồi đây chờ , ta sẽ mang người mà con muốn tìm về cho con ngay !

Nói xong ông biến đi một lúc . Khi ông trở lại thì ôi chao ông dẫn theo một cô nhìn coi còn trẻ đẹp vô cùng , mặc áo đầm xanh màu nước biển , tóc nhuộm màu hạt dẻ rất là sương khói , đeo thêm cặp mắt kiếng điệp viên 007 , trên tai lủng lẳng cái earphone , nhìn kỹ thì ối cha mẹ ơi đúng là cái cô người mẫu kiêm ca sĩ
Như Loan cẳng dài hay hát trên Paris By Night ...

_Phải cái cô này là cô chủ của chú mày hay không ?
Sáu tui lúc này lấp ba lấp bấp trả lời :
_Dạ đúng rồi , đúng rồi , đúng ngay chóc là cô chủ con đang tìm kiếm ....

Chưa trả lời hết câu thì Sáu tui bị ông Bụt vả vào mồm nghe cái bốp gần thấy ông bà ông vải . Nếu mà nói theo kiểu văn chương bác học như Đại Huynh của tôi đã giảng nghiã thì phải gọi là " Niềm đau chất ngất " , còn nói theo kiểu văn chương bình dân của tui là " Tá hoả tam tinh " và ông cười gằn :
_Không còn thực thà như xưa ! Đúng là lần hồi thành Ma đầu giáo chủ ! Xập xí xập ngầu . Cái cô chủ thiệt của mày đâu có được trẻ đẹp và sexy như cô này ......

Sáu tui lúc đó mới lồm cồm bò dậy , vưà thủ thỉ thì thầm giải thích :

_ Ới ông Bụt của con ơi ! Đúng là như ông Bụt nói là cái cô chủ của con không phải cái cô này , nhưng con sợ như lần cái búa ....nếu con nói không phải ....lát nưã ông Bụt lại dẫn đến cô
Linh Đa Trang Đài rồi con cũng sẽ bảo không phải , xong ông Bụt lại dẫn đến cô Ý Lan đến con cũng bảo là không phải rồi sau cùng ông Bụt mơí dẫn cô chủ thiệt của con đến . Cái vấn đề là ở chỗ khi con bảo " Ới ông Bụt ơi đúng phải rồi " thì ông Bụt lại noí " Thôi thấy mày thực thà , tao cho hết tất cả mấy cô cho mày cứ mang về tha hồ hầu hạ ....thế là đời con sẽ bế mạc ngay tại nơi này.......vì chỉ có một cô chủ mà con hầu hạ đã te tua , nay mà hầu hạ tới bốn cô chủ thì con chỉ có nước là con sẽ hát cái bài ...Chắc ngày mai con sẽ wa đời wá xá ....... "

Ông Bụt nghe Sáu tui nói chợt như hiểu ra , ông cười tủm tỉm bỏ đi miệng lầm bầm :
_Thì thôi để cho mày tự ý mà đi tìm , còn tao đâu có rảnh mà tìm kiếm cho mày .....


NGHỀ KHÁ NHẤT

Ông thanh tra đến thăm 1 trừơng trung học, ông hiệu trưởng hãnh diện giới thiệu :

- Thưa ông, nhà trường chúng tôi từ trứơc đến nay vẫn đựơc nổi tiếng là đào tạo những nhân tài nổi tiếng, chẳng hạn như J.F. Kennedy, Bill Clinton, Bill Gates ..., ngay cả tổng thống Chirac của Pháp cũng đã từng sang học trao đổi tại đây.

Ông thanh tra chắp tay sau đít gật gù, ông hỏi thử cậu học trò :

- Sau này lớn lên em thích làm nghề gì ?

Cậu học trò trả lời dõng dạc :

- Dạ thưa, em sẽ làm luật sư ạ !

Ông thanh tra lại hỏi thêm mấy học sinh khác, em nào cũng có tham vọng lớn hơn nhau, người thì muốn làm quan tòa, bác sĩ, dược sĩ, bác học, thậm chí có em lớn lên đòi sẽ làm tổng thống ..., ông hiệu trửơng rất lấy làm hài lòng:

- Học sinh của chúng tôi là cột trụ của đất nứơc, mỗi ngày một tiến nhanh hơn thế hệ trứơc, thưa ông !

Thấy cu Tèo tay chống cằm, ông thanh tra tò mò thử hỏi :

- Còn em, em mong làm gì ?

Cu Tèo nhanh nhẩu trả lời :

- Dạ thưa ông, em muốn làm "đồ ăn hại" ạ !

Cả ông thanh tra lẫn hiệu trửơng đều ngạc nhiên, ông hiệu trửơng giẫy nẩy:

- Ấy, tại sao em lại nói như vậy ?

Cu Tèo đáp tỉnh bơ :

- Dạ là vì đầu cổng nhà em, 1 ông có chiếc "vi la" to tứơng thật là đẹp lại có kẻ hầu người hạ, cứ mỗi sáng ông ta ra khỏi nhà thì ba em đêù nói: "Thiệt, cái thằng lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, xe hơi bóng loáng, lại có vợ đẹp con khôn, chỉ ăn không ngồi rồi chẳng chịu làm gì sốt, đúng là cái đồ ăn hại!"




__________________________________________





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mời coi them